Chiếc Ghế
Tác Giả: Phạm Sông Hồng
Tám giờ sáng chị đến quán cà phê. Chị muốn thấy người ấy đi tới chỗ hẹn. Chọn chỗ thật khuất, chị gọi một ly cà phê. Bà chủ quán vừa lau cái bàn sũng nước chỗ chị ngồi vừa thanh minh đêm qua mưa to quá.
Đám sỏi được tắm mưa sáng lên làm cái quán trẻ hẳn ra. Nhưng chẳng được lâu. Lau cái bàn cho chị, bà chủ chạy vào hè, mỗi tay cầm hai cái ghế, bà quẳng chúng lên đám cỏ một cách tạm bợ. Toàn ghế là ghế. Ghế dựa vào nhau, dựa vào sỏi, nghiêng ngả, nghênh ngang. Chỉ có chị và ghế, và sỏi, và những cây cảnh quá nhỏ lẫn vào đám ngổn ngang ấy.
Chị ngửa mặt nhìn trời. Chị và người ấy gặp nhau lần cuối vào ngày không có nắng, mưa thì dè dặt rơi...
Tác Giả: Phạm Sông Hồng
Tám giờ sáng chị đến quán cà phê. Chị muốn thấy người ấy đi tới chỗ hẹn. Chọn chỗ thật khuất, chị gọi một ly cà phê. Bà chủ quán vừa lau cái bàn sũng nước chỗ chị ngồi vừa thanh minh đêm qua mưa to quá.
Đám sỏi được tắm mưa sáng lên làm cái quán trẻ hẳn ra. Nhưng chẳng được lâu. Lau cái bàn cho chị, bà chủ chạy vào hè, mỗi tay cầm hai cái ghế, bà quẳng chúng lên đám cỏ một cách tạm bợ. Toàn ghế là ghế. Ghế dựa vào nhau, dựa vào sỏi, nghiêng ngả, nghênh ngang. Chỉ có chị và ghế, và sỏi, và những cây cảnh quá nhỏ lẫn vào đám ngổn ngang ấy.
Chị ngửa mặt nhìn trời. Chị và người ấy gặp nhau lần cuối vào ngày không có nắng, mưa thì dè dặt rơi...



