06.02.12

Chiếc Ghế

   Chiếc Ghế
Tác Giả: Phạm Sông Hồng


Tám giờ sáng chị đến quán cà phê. Chị muốn thấy người ấy đi tới chỗ hẹn. Chọn chỗ thật khuất, chị gọi một ly cà phê. Bà chủ quán vừa lau cái bàn sũng nước chỗ chị ngồi vừa thanh minh đêm qua mưa to quá.
    Đám sỏi được tắm mưa sáng lên làm cái quán trẻ hẳn ra. Nhưng chẳng được lâu. Lau cái bàn cho chị, bà chủ chạy vào hè, mỗi tay cầm hai cái ghế, bà quẳng chúng lên đám cỏ một cách tạm bợ. Toàn ghế là ghế. Ghế dựa vào nhau, dựa vào sỏi, nghiêng ngả, nghênh ngang. Chỉ có chị và ghế, và sỏi, và những cây cảnh quá nhỏ lẫn vào đám ngổn ngang ấy.
    Chị ngửa mặt nhìn trời. Chị và người ấy gặp nhau lần cuối vào ngày không có nắng, mưa thì dè dặt rơi... 

Tiễn Em

Tiễn Em


Lên xe tiễn em đi 
Chưa bao giờ buồn thế 
Trời mùa Đông Paris 
Suốt đời làm chia ly 

Tiễn em về xứ Mẹ 
Anh nói bằng tiếng hôn 
Không còn gì lâu hơn 
Một trăm ngày xa cách 

Ta Với Trời Tương Tư


Ta Với Trời Tương Tư

Tác giả: Hà Huyền Chi


Ðợi em bên cửa trời
Nỡ nào em trốn biệt
Con chữ rụng tả tơi
Ðêm ta dài hết biết

Ðợi em bên khóm trúc
Mụt măng còi khô đen
Mớ rễ như thép đúc
Toan bám cứng đời em

LÃO VƯỢNG

LÃO VƯỢNG
Lão Vượng ngồi xổm trên chiếc ghế đẩu kê gần cửa sổ, chiếc quần đùi rộng thùng thình trệ xuống hở một mảng mông nhăn nhúm lầy nhầy những da. Hôm nay trái với thường lệ lão không còn cái thú ngồi bất động để đánh lừa đám muỗi đói ngu ngốc xà xuống hút chặt vào hai ống chân gầy tong teo của lão. Lão bắt muỗi rất thiện nghệ, thêm vào sự bén nhậy của làn da cho nên con muỗi nào vô phúc lắm mới đến tìm lão. Mà phải lão thơm tho gì cho cam, người đen đủi, khét mùi nắng cháy lẫn mùi mồ hôi của lâu ngày không ngó ngàng gì đến nước, nên cho ra một mùi ngai ngái đến lợm giọng. Lão ác độc và thâm hiểm đến độ cả loài vật cũng không ưa lão. Vậy mà bà Vượng vợ lão sáng nào cũng lể mể bưng để trên bàn cho lão một dĩa cơm nóng, một tô canh và một ít khô để lão lai rai. Bà để thật nhẹ như sợ đánh thức ông chồng quý, rồi rón rén khép cửa đi ra ngoài. Bà đi, ở đâu lão đều biết nhưng nói làm gì, lờ đi may ra còn có tí cơm mà ăn.

HAI CÁI BÁNH CHƯNG

Chiếc đồng hồ báo thức, cũ kỹ, rẻ tiền của nước Rumani sản xuất thường tìm thấy ở các tiệm K-Mart đã nằm yên bất động trong hộc tủ từ nhiều năm qua. Người chủ nhân không buồn sử dụng. Mua để mà có. Ðể mà vững tâm những lúc cần phải thức dậy sớm. Nhưng hình như, Xuân chưa bao giờ dùng đến. Chưa bao giờ chiếc đồng hồ kia có dịp ngân nga hồi chuông báo thức để chứng tỏ sự hữu dụng của mình.
Từ mười năm qua, thời khắc ấn định cho một ngày làm việc, đối diện với những sinh hoạt thường nhật đã trở thành một thói quen trong đời sống. Ðịnh luật bất biến của Xuân là sống, kiên trì, nhẫn nại quyết tâm tạo dựng một tương lai. Xuân phải trả giá rất đắt cho sự ra đi. Chàng không thể nào quên bổn phận đối với gia đình, đối với những người thân yêu còn ở bên kia bờ cách biệt. Mỗi buổi sáng, như thường lệ, Xuân đến tòa soạn lúc 9 giờ. Ly cà phê sữa đá đậm đặc là món điểm tâm duy nhất cho nửa ngày.

LỤA

LỤA
đỗ vẫn trọn

Ba tối thứ bảy liền, tôi đều thấy nàng ngồi trên chiếc ghế cuối cùng nơi cánh hông nhà thờ. Dưới ánh đèn điện lung linh, tôi biết nàng không đẹp lắm. Mái tóc ngắn áp sát sau gáy và phần trên hơi dày phủ lòa xòa trước mặt. Tôi nghĩ nhờ thế mà sóng mũi nàng trông cao hơn và nổi bật dưới đôi mắt to buồn, ướt sũng.
Tôi quỳ nơi dãy ghế đối diện, khoảng cách là bàn và tượng Chúa chịu chết. Vẻ trang nghiêm nơi cung thánh làm tôi áy náy khi nhìn nàng. Nhưng tôi biết, tôi không thể điều khiển ánh mắt nhìn quay về hướng khác. Ở nàng có một sức hút mãnh liệt và chắc chắn sức hút đó không gợn lên một chút xác thịt. Nàng quỳ khuất hẳn nửa người bên dãy ghế cao với màu áo đen. Tôi không hiểu nàng cố tạo cho mình vẻ đặc biệt khác lạ với những người chung quanh hay nàng biết màu áo sậm sẽ làm da nàng trắng hồng như sữa.

CON ÐIÊN


CON ÐIÊN

Buổi trưa như thường lệ, khi chiếc cửa lớn hàn bằng những song sắt đã được khóa kỹ càng. Người đàn bà giữ cửa xách giỏ đồ ăn đi ra ngoài không quên để lại ánh mắt như dọa dẫm những khuôn mặt ngây ngô bên trong khung cửa. Tôi đã có mặt ở đó ngay khi đồng hồ gõ 12 tiếng và ngay khi người đàn bà đang lục trong giỏ tìm xâu chìa khóa. Sự đảo lộn làm nắp Guigoz bật ra, lon cơm nguội và khúc cá kho nằm lăn lóc bên trên làm đám người bệnh tiến lại gần và cười rộ. Ðể đỡ ngượng, bà ta đứng bật dậy và giơ tay nạt nộ, đám người lùi dần và khép kín.
Tôi ngồi trên thềm ciment ngay trước cửa phòng thăm bệnh. Ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè làm những cụm hoa mào gà trồng hai bên lối đi đỏ rực. Cách lối đi nhỏ là con đường nhựa dẫn vào khu H4, nơi chứa những người điên nặng. Ngồi ở đây, tôi có thể nghe rõ tiếng la hét mỗi ngày của họ. Tiếng la hốt hoảng và hãi hùng như một con vật bị thọc tiết, và rồi những tiếng cười khằng khặc như đười ươi cộng thêm những tiếng khóc não nùng thảm thiết. Tôi đứng lên vịn tay vào thành cửa và đầu buốt nhức.

Miên man.


Miên man.

Buổi sáng gọi, mang theo niềm nhung nhớ.
Rời San Francisco, nghe tiếng thở phương xa.
Buổi trưa hồng, niêm man giòng cảm xúc.
Hồn lâng lâng, cánh hạt nắng đi tìm.

Chuyện Kể

Tôi kể em nghe
Chuyện xưa tích cũ
Ðất nước tôi
Ngàn năm văn hiến
Giãi Ngân hà lấp lánh sao đêm
Dân tộc tôi rất đỗi hiền lương
Trông sớm chiều gặt hái trồng rau
Thương nắm đất bệt thành tổ ấm
Ðất Tiên Rồng con cháu Lạc Long
Dựng giang hà hiển hách núi sông
Những sớm hôm mùa lúa mới
Tôi ra đồng mẹ tắm nước ao
Lũ trẻ con bi bô cười khúc khích
Chúng ném bùn đùa giỡn với đàn trâu
Màu mạ xanh đượm tình tôi ấm áp
Tuổi thơ hồn trong ngát xanh tươi
Rời thôn nhỏ tôi ra đi dạo đó
Nhỡ khúc quanh bản ngã xưa tìm

Xin Lỗi Xin lỗi nhé, buổi chiều nắng đẹp Sóng dạt dào tìm cảm xúc bên nhau Biển tư lự thèm cơn gió nhẹ Ðắm chìm nhau trong cùng tận vui sâu. đỗ vẫn trọn

Xin Lỗi
Xin lỗi nhé, buổi chiều
nắng đẹp
Sóng dạt dào tìm cảm xúc
bên nhau
Biển tư lự thèm cơn gió nhẹ
Ðắm chìm nhau trong
cùng tận vui sâu.

đỗ vẫn trọn